Câu chuyện

Tình yêu của mặt trời

Felix và Mẹ Kính Cận

Buổi tối, đọc sách xong, tắt đèn đi ngủ, Felix nài nỉ mẹ kể thêm một câu chuyện nữa. Cậu bé lại còn yêu cầu, nội dung không được có chó sói, không có ai bị đau và không trùng lặp với những chuyện đã kể… Thiệt nát óc. Hôm nay mẹ Kính Cận buồn ngủ díp mắt, không tài nào nghĩ ra thêm được chuyện gì.

– À, hay là mẹ kể cho Felix nghe một ý mà mẹ nhớ trong quyển sách mẹ vừa đọc hôm nay nhé.

– Dạ! (Hào hứng chờ đợi)

– Trong vũ trụ, mọi sự vật tồn tại đều vì mục đích của chính nó. Không có cái nào tồn tại để làm công cụ phục vụ mục đích của cái khác. Không có cái này sở hữu cái kia. Không có cái này nợ cái kia…

Mẹ Kính Cận dừng một chút, thấy cậu bé vẫn im lặng chờ đợi, nên tiếp tục:

Giống như mặt trời ấy, sau rất nhiều năm chiếu sáng và mang sự sống đến cho trái đất, mặt trời chưa bao giờ nói với trái đất rằng “Cậu nợ tôi”. Con thấy không, tình yêu vĩ đại ấy làm tỏa sáng cả một bầu trời…

Mẹ Kính Cận nghĩ thầm, chắc Felix nghe mẹ lải nhải như vầy một hồi sẽ sớm ngủ thôi. Cuốn sách này mẹ đọc đi đọc lại vẫn còn chưa hiểu hết mà.

Felix ngáp rõ dài rồi phán một câu xanh rờn:

– Mẹ Tâm ơi, mẹ là mặt trời, còn con là trái đất á!

Rồi cậu bé chìm vào giấc ngủ, để lại một bà mẹ rụng tim, thao thức cả đêm chưa tìm lại được.

Với mẹ, con mới chính là mặt trời.

Mẹ Kính Cận

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button